6/03/2013

Những câu chuyện đọc để suy ngẫm - ÔNG GIÀ HỌ MÃ MUA NGỰA HAY LÀ MIỆNG THẾ GIAN

Lời mở đầu: Có bao giờ bạn bị ảnh hưởng bởi những lời nói ra nói vào của những người xung quanh mình chưa? Hãy tự thành thật với bản thân 1/2 phút trước khi đọc câu chuyện phía dưới nhé: 

ÔNG GIÀ HỌ MÃ MUA NGỰA HAY LÀ MIỆNG THẾ GIAN.

Nhà họ Mã ngày trước chuyên nghề nuôi dạy ngựa và bán ngựa. Có một dạo gia đình ông suy sụp vì con ông bị bệnh nặng, đã vét hết tiền trong nhà mà con ông vẫn không khỏi. Ông bán hết số ngựa nuôi để thang thuốc cho con. Con ông sống được. Từ đó ông bắt đầu dành dụm, tằn tiện được một số tiền.

Ngày nọ Mã ông nghe ở Hương Lâm có bán một giống ngựa quý, ông đến nơi đó xem tướng ngựa thật kỹ, biết đó là giống ngựa hay, thuộc loại Hoàng Phiêu, mặc dù nó có phần hơi gầy. Mã ông thích quá, nên chịu mua với giá đắt. Ông về nhà bàn lại với con:

- Phụ thân xem biết nó rất quý, dù hơi gầy, thuộc giống Hoàng Tuyết Phiêu của người Khương. Nhà ta gây được giống này sẽ làm giàu không mấy hồi. Ngặt vì xa ngót ngày đường, qua đèo truông e có cướp, nên cha con ta cùng đi.

Hai cha con họ Mã thử ngựa và ngả giá xong, tra yên cương, cha con đồng lên ngựa ra về, lòng thấy hoan hỉ.

Họ đi qua một xóm nhà, Mã ông khiêm tốn cho ngựa đi nước kiệu, dân làng đón ông lại nói:

- Mã lão! Ông là người nuôi ngựa, sao không biết thương ngựa? Con ngựa gầy thế kia, còn cha con ông cọp ăn bảy ngày không hết, nỡ nào cả hai lại đè trên mình nó?

Ông Mã nói với con mình:

- Họ nói phải đấy con ạ! Vậy cha nhường cho con cưỡi. Cha cầm cương cho.

Thế là một mình Mã công tử ngồi ngựa, ông Mã đi bộ theo. Họ yên tâm đi xóm nhà khác, bây giờ trời đã khá trưa, những người ngồi mát trên đường thấy cảnh cha con họ Mã như vậy, họ kéo ra đón đầu ngựa, xỉ vả người con:

- Ai dạy công tử về cách hiếu đạo như thế? Con thì ngồi ngựa kênh kiệu, để cha chạy bộ theo đổ mồ hôi! Qua cánh đồng kia có học hiệu Khổng Môn, chắc họ đánh công tử trào máu ra mất!

Mã công tử lật đật nhảy xuống ngựa, chắp tay thưa với cha:

- Họ nói phải đấy cha ạ! Nãy giờ con cũng khỏe rồi, cha hãy cưỡi nó cho đỡ mệt.

Người cha lên ngựa đi, ngang qua "Khổng Môn học hiệu", một số học trò ở đó biết mặt ông già, chúng chạy lại đón ông nói:

- Mã lão bá! Lão bá lâu nay mạnh giỏi chứ? Nghe nói lệnh lang lâu nay bệnh thập tử nhất sinh, nay mới vừa hơi bình phục lão bá để lệnh lang nhọc nhoài cho đành.

Mã lão nhảy xuống ngựa nhìn con rồi thì thầm:

- Kể ra họ nói cũng phải. Kể không còn bao xa, ta dắt ngựa đi vậy.

Hai cha con xuống ngựa dắt bộ, hồi lâu đến xóm khác, có ai đó nhìn ngựa rồi chửi:

- Đúng là cha con một lão vô học. Đây là giống Hoàng Tuyết Phiêu, một loại thiên lý mã, mua về để cưỡi hoặc làm giống, nào phải mua về để thờ, sao có ngựa lại không cưỡi?

Cha con họ Mã thiếu điều muốn khóc. Lão nói với con:

- Cưỡi ngựa cũng bị chửi, mà không cưỡi cũng bị chửi! Ta chịu hết nổi! Thôi thả quách cho xong!

Hai người dắt đi một đoạn cho khuất mắt mọi người, rồi tháo cương, cởi yên, đánh một roi, ngựa dong tuốt vào rừng mất dạng. Về đến nhà, bà cụ nghe đón đầu ngõ. Ông cụ thuật lại mọi chuyện. Bà cụ nghe qua đấm vào đầu bình bịch, vừa khóc vừa nói:

- Ngu sao là ngu! Có bao nhiêu vét đi mua ngựa, rồi thả ngựa đi! Xưa nay miệng lưỡi thế gian. Việc mình mình cứ làm, chiều ý, nghe lời họ làm gì? Rồi đây lấy gì mà sinh sống, lấy gì mà cưới vợ cho con? Ngu ơi là ngu! ...

Lời bình luận cá nhân tôi: Cái này làm tôi liên tưởng đến câu "Chín người mười ý". Một cách sống để đẹp lòng mọi người nhất, theo tôi, là làm theo ý mình và cho mọi người biết rõ về tính cách và suy nghĩ của mình. (Tất nhiên, nhớ là một cách khéo léo nhé). :)

10/06/2012

Coconut oil, Lavender and Shea Butter





Today i will share with you my 3 magic natural "cosmetic" that i'm using for my skin and hair: Coconut Oil, Lavender and Shea Butter.

Firstly is COCONUT OIL. :). I bought it from my friend with at very cheap price - around 8USD for 250ml. I made a quick search on Internet to see how to get the best benefits of Coconut oil and this is how i apply it into my hair and skin:

- For Hair: My hair was extremely damaged because i continuously had my hair cut and straightened then colored (recently). It become frizzy, unlively and fall a lot. So, i applied the coconut oil directly to head scalp with gentle message in 10 minutes. Each time i just use around 3 spoon of oil. That is enough for a perfect massage. After that, i used another 3 spoons of Coconut oil apply on hair and leave it on over the night. I wash my hair with shampoo in the next morning. Frequency of my routine is 2 or 3 times per week. And, guess what i had after 3 weeks. My hair was improved incredibly and reduce hair falling a lot. Of course, it is not as perfect as you see in Shampoo advertisements but i really see the difference. And currently, i'm still patient with this methodology to repair my hair. I love long hair. :)

- For Skin: I apply Coconut oil on my eye skin area to improve bouncing capability of skin and to reduce black eye after my many lack-of-sleep nights recently. :). At first, you will feel very irritating because the greasy feeling on skin but don't worry, this Coconut oil is quickly absorbed into skin after 10 minutes. With this method, you need to be very careful and patient as the effects will take long time to be visible. And, to improve the bouncing skin for body, gently massage your body 30 minutes before a bath will have 2 useful benefit: 1. The message action will help improve blood circulation and make you feel relaxing after a long day of working. 2. The moisture part of Coconut oil will be absorbed into skin and will supplement hydrate to your skin. It will be perfect if you apply  again just a very small amount of Coconut oil on skin after showering. You will see the improvement after 4 weeks.

Well, that's with the Coconut Oil. And, secondly is LAVENDER. :)
Make sure that you have the original Lavender from France whose fragrance is very relaxing and healing in any occasions. To have calming breath and to refresh my mind, i put some dried Lavender next to my bed so the Lavender aroma will be dispersed into the air and gradually blooming fragrance (sounds like Fabric Softerner ;)) during the night.
Also, i made  mini sauna for my eyes with Milk and Lavender. I warmed the milk then just add some Lavender then let my eyes slowly sauna with this mixture. Don't throw away this mixture when it cools down, wash your face with this mixture will improve your face appearance, especially with acnes and dried skin.

So, how about SHEA BUTTER? Well, im sure that most of you are very familiar with magic benefits of this nut. My friend bought it from Ghana so it is unrefined Shea Butter with creamy color, not like the Shea Butter of L'Occitane with pure white color (Lipcare). Recently i like swimming a lot so i spent time under water to practise my hobby. As the quality of public swimming pool is not good, adding with the high Chloride dosage, my skin was terrible dried and itchy after swimming. Even though i apply Lotion to repair my skin, it didn't work much. :(. My friend told me to use Shea Butter oil as a lotion at night to boost the moisture and it did work excellently. I've been using it for one month now and my skin looks better and no more itchy. I decided to use it once a week to maintain moisture of my skin and to anti-aging as well. ;). Shea butter is also a great healer for sun-burnt skin. You will feel the healing effect immediately after 10 mins. I also high recommend you to apply shea butter on skin before going swimming to resistant your skin with bad effect of water. :)

And, last but not least, I will share with you a French song that i like in both Rhythm and Lyrics. - Changer by Celine Dion and Don Juan.
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=f1nZcM7TFW  (source from Nhaccuatui.com. It's safe, don't worry.:))

Have a nice weekend, guys! ^^

9/23/2012

Cháo cá (Bánh canh cá lóc) - Fish soup from my hometown - Quang Tri province





Any one from centre of Vietnam will surely fall in love and miss this cuisine when they are far away from their hometown.
Chao ca or Banh canh ca loc (fish soup), a very hot and spicy soup cooked from rice noodle and snakehead fish, adding a lot of ground peppercorn and sliced "Nem" herb when finish. "Nem" is quite hard to find, it is only from my province so we usually use scallion instead.  It is hot served to enjoy all the profile and taste of ingredients. You will find the sweetness of fish, tangy herb aroma of Nem herb (scallion), warm of pepper along with a bit chewy rice noodle.  In my hometown, everybody usually enjoys it at night when the weather is a bit cold. And, it is perfect to eat it in winter. :)
 This cuisine helps a lot when you have a cold or flue. As it contains a lot of Nem herb (scallion) and pepper and very hot when eating, it makes you sweat a lot like sauna and feel better. :) I remember when i was in 2nd year of university, i introduced this cuisine to my roommate when she was ill, she tried it and got addicted to it afterwards. She is the one who never eat hot and spicy cuisines, but with this one, she found it marvelous.
Now, living in Ho Chi Minh city, 1 day by car from my hometown, i still can try it at a small restaurant in Tan Binh district, near Nguyen Thai Binh school. Of course the taste is a bit modified to fit with Southern city but i still like it.

So, how to prepare a bowl of this Banh canh ca loc (Fish soup)?
All the things you need to prepare are:
- Fresh rice noodle (fresh tapioca noodle)
- Prepared snakehead fish
- Scallion
- Nem herb (the key herb to boost the sweet of fish)
- Pepper
- Fish sauce
-Cooking additives
- Chilli saté
Process:
1. Boiled the snakehead fish and keep the boiled water.
2. Remove the bones of the fish. Stir fried some Nem roots till you get the aroma then add fish meat,  MSG, fish sauce, pepper corn, salt and a bit of chilli powder. Cook in 1 minute.
3. Cook the boiled water and insert the fish meat, some boullion up to your taste, wait for the mixture to get boiled then add the rice noodle in and cook within 3 minutes. Add additives to get the balanced taste.
4. Pour the cooked soup into a bowl, adding a lot of Nem herb (scallion), pepper and chilli saté.
Adding fresh chilli or lemon juice as you like and Enjoy. :)



10/15/2011

French Songs


Today, let me share with you a website with romantic and lovely French songs. You can listen online and download the songs to your computer. :)
There are some songs that will surprise you. I'm sure ;)
Enjoy the music for weekend....

http://www.nhacphap.com/

4/24/2011

Junie B. Jones và Ngày hội Thú cưng - 4

4/ Không ba lô gấu
Tôi chạy nháo nhào khắp quanh sân.
“911! 911! 911!” tôi hét toáng lên. “CÓ KẺ ĐÁNH CẮP CHÚNG RỒI! CÓ KẺ ĐÁNH CẮP ĐÔI GĂNG CỦA TỚ RỒI!”
Lập tức Cô lại chỗ tôi.
“HỌ LẤY TRỘM CHÚNG! HỌ ĐÁNH CẮP ĐÔI GĂNG CỦA TỚ RÔI! 911!” tôi hét thêm mấy tiếng nữa.
Cô cúi xuống bên cạnh tôi. “Ai vậy, Junie B.? Ai đánh cắp đôi găng của con?” Cô hỏi.
“Một tên trộm, chính hắn đấy ạ! Một tên trộm đã lấy cắp chúng! Trường học kiểu gì thế này? Con thậm chí còn không biết ở đây có trộm!”
Cô bảo tôi hạ thấp giọng xuống.
“Vâng, mỗi tội con không thể hạ thấp đến thế được đâu ạ. Bởi vì con bị đau tim, thế đấy ạ.”
Đau tim là từ của người lớn để chỉ khi tim bạn bị ốm.
Tôi nhìn quanh sân cực kỳ rầu rĩ. “Giờ con chỉ còn mỗi cái áo rét quyến rũ ngu ngốc này thôi!”
Cô nhặt cái áo lên. Rồi Cô nắm tay tôi. Thế là Cô và tôi bắt đầu bước đi.
“Chúng ta sẽ tới văn phong,” Cô bảo tôi.
“Không, Cô ơi! Con không được phép đến đó đâu ạ! Mẹ con bảo nếu con mà phải tới văn phong một lần nữa, con sẽ bị khóa chân, thưa quý cô.”
Mắt tôi đầy ứ nước.
Khóa chân, thưa quý cô, là khi chân con chỉ được đứng yên một chỗ trên mặt sàn phong con thôi,” tôi nói. “Ngoài ra, con cũng được phép giẫm chân lên thảm trải ạ.”
Cô mỉm cười. “Cô không đưa con tới phòng thầy hiệu trưởng để phạt con, Junie B.,” Cô nói. “Cô đưa con tới đó để tìm lại đôi găng của con.”
Tôi thở hắt ra một cái thật mạnh.
“Thầy hiệu trường ạ?” tôi hỏi, cực kỳ sốc. “Thầy hiệu trưởng đánh cắp găng tay của con ạ?”
Cô cười rõ to.
“Không, Junie B. thầy hiệu trưởng không đánh cắp đôi găng của con. Mà phòng thầy là nơi để thùng Mất và Thấy.”
Sau đó, Cô lại nắm tay tôi. Và chúng tôi vội vội vàng vàng đến phòng thầy hiệu trưởng.
Chỗ đó có một quý cô cau có đang đánh máy.
Tôi chẳng thích cô này.
“Junie B. cần xem cái hộp Mất và Thấy,” cô nói với cô đánh máy. “Khi nào cô bé tìm xong, phiền chị dẫn nó về lớp giùm.”
Rồi Cô quay lại Phòng Số 9.
Cô đánh máy đưa mắt qua cái bục nhìn tôi.
Tôi nuốt nước miếng ực một cái.
“Vâng, mỗi tội hôm nay cháu thậm chí không hề hư,” tôi giải thích, cực kỳ sợ hãi. “Có kẻ nào đó lấy trộm đôi găng của cháy. Và hết chuyện ạ.”
Cô đánh máy vẫn nhìn tôi chằm chằm. Cô ta chẳng nói một từ nào.
Mồ hôi vã xuống trán tôi.
“Ồ… ở đây nóng nực thật đấy nhỉ?” tôi nói.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng mở cửa.
Đó là Thầy Hiệu trưởng!
Thầy đang đi ra khỏi văn phòng!
Tôi nhảy choi choi trước mặt thầy. Bởi vì tôi và thầy rất quen nhau.
“Thầy Hiệu trưởng! Trông này! Trông này! Là con đây ạ! Là Junie B. Jones đây ạ! Đôi găng tay của con bị đánh cắp ở ngoài sân chơi ấy! Vậy nên Cô đưa con tới đây để lấy lại chúng ạ! Vậy nên thầy chỉ việc đưa chúng cho con là con sẽ đi luôn… không ỉ ôi gì nữa hết ạ.”
Thầy hiệu trưởng nhìn tôi hài hước. Rồi thầy bước tới chỗ tủ và kéo ra một cái thùng lớn.
“Đây là thùng Mất và Thấy, Junie B.,” thầy giải thích. “Mỗi khi có người tìm thấy một thứ gì đó ai đánh mất, họ mang tới đây. Và chúng ta bỏ vào cái thùng này.”
“Vì sao ạ?” tôi hỏi. “Vì sao họ lại mang đến đây chứ không cầm về nhà luôn ạ? Bởi vì có một lần con đang đi trên phố thì con tìm thấy một đồng xu. Và bố con bảo là con có thể cho nó vào lợn đất của con. Bởi vì tìm thấy không giống với ăn trộm. Đúng không ạ, thưa thầy? Tìm thấy thì ta là con vịt may mắn.
Thầy Hiệu trưởng bật cười một tí ti.
“Ồ, việc tìm thấy một đồng xu trên phố thì lại khác, Junie B.,” thầy nói. “Trước tiên, ta gần như không thể tìm ra chủ nhân của đồng xu đó là ai. Thêm nữa, mất một đồng xu thì không hẳn là mất mát lớn. Nhưng khi ai đó mất một thứ của riêng họ - như găng tay chẳng hạn - ồ, đó là một vấn đề rất lớn. Và nếu có ai khác tìm thấy đôi găng, họ có thể mang chúng tới thùng Mất và Thấy, như vậy chủ nhân thực sự có thể tới lấy lại chúng.”
Thầy mỉm cười.
“Và điều đó khiến tất cả mọi người đều hạnh phúc, Junie B.,” thầy nói. “Chủ nhân hạnh phúc vì tìm lại được đôi găng tay. Còn người nhặt được thì hạnh phúc vì đã làm một việc tốt.”
Thầy chỉ vào một tờ giấy dán trên thùng.
“Con thấy cái này không? Đây là bài thơ của một học trò lớp ba về thùng Mất và Thấy.”
“Nếu nhặt được đồ
Thùng này bỏ vô
Để suốt ngày dài
Bạn cười rạng rỡ.”

Tôi nhíu mày một cái.
“Vâng, mỗi tội vấn đề là thế này cơ ạ. Con không đánh mất găng tay. Có người cố tình lấy chúng. Vì thế sẽ chẳng có ai mang chúng đến đây với nụ cười rạng rỡ đâu, chắc thế đấy ạ.”
Thầy Hiệu trưởng rướn đôi lông mày.
“Ồ, chẳng biết trước được, Junie B. Sao con lại không nhìn vào đây và thử tìm xem nhỉ?”
Thầy mở cái thùng ra.
Ngay lập tức hai mắt tôi trợn tròn lên.
Bởi vì cái thùng đầy ắp những thứ tuyệt cú mèo nhất mà tôi từng thấy.
Những chiếc áo len này! Mũ bóng chày này! Và găng tay! Và những trái bóng! Và hộp cơm! Và một cái khăn quàng! Và kính râm! Và một cái đồng hồ đeo tay có hình chuột Mickey!
Chưa hết, lại còn có cả một cái ba lô trông giống hệt một chú gấu bong nữa chứ!
“OOOOH! CON LUÔN MUỐN CÓ MỘT CHIẾC THẾ NÀY! Tôi la lên cực kỳ sung sướng.
Tôi đeo cái ba lô lên lưng và nhảy lò cò khắp văn phòng.
“Trông sau lưng con thế nào ạ?” tôi hỏi.
Thầy Hiệu trưởng đuổi theo tôi.
Thầy lôi chú gấu bông khỏi lưng tôi. Rồi bỏ nó vào thùng.
“Chúng ta đang tìm găng tay của con, nhớ không nào?”
Lập tức, tôi lại thấy thật buồn bực. Vì tôi suýt đã quên đám bạn lông xù mềm mại ấy rồi, thế đấy.
“Ồ, vâng… găng tay của con,” tôi nói cực kỳ rầu rĩ.
Tôi lại nhìn vào cái thùng một lần nữa.
“Chúng không có ở đây ạ,” tôi nói.
“Con nghĩ găng tay của con đã mất mãi mãi và mãi mãi rồi ạ.”
Tôi thở dài một cái não ruột.
Rồi tôi lại nhặt ba lô gấu lên.
“Có lẽ con sẽ lấy cái này để thay vào ạ.” Tôi nói. “Bởi vì ba lô gấu sẽ xoa dịu nỗi đau của con, con tin chắc thế ạ.”
Thầy Hiệu trưởng nói không được.
“Sao cơ ạ?” tôi hỏi “Bởi vì chủ nhân của nó thậm chí còn chẳng muốn nó nữa cơ mà, con cá đấy. Mẹ bạn ấy có khi đã mua cho bạn ấy một cái ba lô gấu mới rồi. vậy cho nên cái này sẽ bị bỏ phí đi đấy ạ.”
Thầy Hiệu trưởng kéo tôi đứng dậy và xoay người tôi quay ra phía cửa.
Thế có nghĩa là tôi phải đi, tôi đoán vậy.
“Mai con quay lại tìm đôi găng lần nữa nhé,” thầy nói.
Tôi liến thoắng thật nhanh.
“Vâng, mỗi tội con vừa nhớ ra một thứ. Con từng có một cái ba lô gấu giống hệt cái này, hình như thế đấy ạ. Mỗi tội sau đấy con bị mất nó, hình như thế đấy ạ. Vậy nên con nên mang cái này về ạ. Nếu không thì có khi mẹ con sẽ nổi cáu đấy ạ.”
Thầy Hiệu trưởng dẫn tôi ra cửa. Thầy nhìn tôi đi dọc hành lang.
“Tạm biệt Junie B.” thầy nói.
Tôi cúi gục đầu cực kỳ thất vọng.
Biết sao không?
Tạm biệt có nghĩa là không ba lô gấu.

4/05/2011

Junie B. Jones và Ngày hội Thú cưng - 3

3/ Làm Con Nâu

Cô bảo là tôi có thể nhận lại đôi găng của mình vào giờ ra chơi.
Tôi nhìn chằm chặp chằm chặp vào cái đồng hồ treo tường. Rồi tôi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn. Và tôi buột ra những tiếng thở dài thật to.
Lucille liền mách lẻo.
“Junie B. cứ gõ ngón tay vào mặt bàn và thở dài rất to ạ! Vì thế con không thể tập trung vào bài được ạ!” nó càu nhàu.
Cô đến bên bàn tôi.
“Chào Cô. Hôm nay cô khỏe không ạ?” tôi nói và thấy hơi sờ sợ. “Con khỏe. Mỗi tội con không có đôi găng tay của con.”
Cô giậm giậm chân thật là nhanh.
Đó không phải là dấu hiệu tốt rồi, tôi nghĩ.
Mỗi tội biết sao không? Ngay lúc đó, chuông hết giờ vang lên.
“Ô LA LA!” tôi hò la. “Ô LA LA! Ô LA LA! BỞI VÌ GIỜ THÌ CON CÓ THỂ LẤY ĐÔI GĂNG LẠI RỒI! PHẢI KHÔNG CÔ? PHẢI KHÔNG Ạ? PHẢI KHÔNG Ạ?”
Tôi phóng vụt tới bàn cô và xỏ găng vào.
Rồi tôi xoa đôi găng mềm mại đó khắp mặt mình.
“Thật tuyệt khi lại được ở bên chúng mày,” tôi thì thầm vào lớp lông mịn của đôi găng.
Sau đó, tôi mặc cái áo rét quyến rũ của tôi vào. Rồi tôi nhảy lò cò ra ngoài với các bạn.
Tôi, Lucille mách lẻo và cái Grace cùng chơi trò ngựa trong giờ giải lao.
Tôi là Con Nâu. Lucille là Con Đen. Grace là Con Vàng.
“Tớ là Con Vàng!” cái Grace hét lên.
“Tớ là Con Đen!” Lucille hét lên.
“Tớ là Con Nâu!” tôi hét lên.
Mỗi tội ngay lúc đó, tôi nhìn xuống đôi găng của mình.
Tôi nhíu mày một cái.
Bởi vì có một tí vấn đề ở đây này, tôi nghĩ thế.
“Ừm, mỗi tội làm sao mà tớ là Con Nâu được? Bởi vì móng guốc của tớ màu đen. Và vậy là thành ra có hai màu, rõ là thế.”
Lucille và cái Grace cũng nhíu mày.
“Hừm,” cái Grace nói.
“Hừm,” Lucille nói.
“Hừm,” tôi nói.
Đúng lúc đó, cái Grace vỗ hay tay vào nhau cực kỳ phấn khích.
“Tớ nghĩ ra rồi, Junie B.! Hôm nay cậu và Lucille có thể tráo đổi! Hôm nay Lucille sẽ là Con Nâu! Còn cậu là Con Đen! Và như vậy móng guốc của cậu sẽ đúng màu!”
Tôi và Lucille nhìn rồi lại nhìn con bé đó. Ý kiến gì mà điên rồ thế chứ?
Tôi tức giận thở phì ra một cái.
“Ừ, mỗi tội làm sao tớ là Con Đên được trong khi tớ đã là Con Nâu rồi hả Grace?” tôi nói. “Tớ đã là Con Nâu suốt đời rồi. Cậu biết đấy, cậu không thể cứ biến hóa là xong.”
“Đúng đó Grace. Cậu không thể cứ biến hóa là được,” Lucille nói.
Cái Grace trông có vẻ ngượng.
“Ồ ừ… Chả hiểu tớ vừa nghĩ gì nhỉ?” nó đáp cực kỳ lí nhí.
Sau đó, tất cả chúng tôi ngồi phịch xuống bãi cỏ. Và chúng tôi gõ gõ tay vào cằm.
Chúng tôi nghĩ ngợi và nghĩ ngợi và nghĩ ngợi.
Rồi – cực kỳ đột ngột – mặt tôi sáng bừng lên.
“Này! Tớ nghĩ rồi! Nghĩ rồi! Tớ biết phải làm gì rồi!” tôi hét toáng lên.
Tôi nhảy cẫng lên.
“Chơi lại thôi, Grace! Cậu nói tên của cậu đi! Nói rằng cậu là Con Vàng đi!”
Cái Grace nhìn tôi tò mò.
“Tớ là Con Vàng,” nó nói.
Tôi chỉ và Lucille.
“Tớ là Con Đen”, nó tiếp lời.
Tôi vui vẻ quay vòng vòng.
“TỚ LÀ CON NÂU!” tôi la lớn. “MỖI TỘI BIẾT SAO KHÔNG? HÔM QUA ÔNG NỘI CON NÂU MUA CHO TỚ ĐÔI GĂNG TAY LÔNG MÀU ĐEN! VÀ ĐÓ LÀ LÝ DO TỚ CÓ HAI MÀU, RÕ LÀ THẾ!”
Sau đó, cả ba đứa chúng tôi đập tay. Rồi chúng tôi lại chơi trò ngựa.
Chúng tôi phi nước đại. Chúng tôi đi nước kiệu. Và khịt khịt. Và phì phì.
Mỗi tội thật khổ cho tôi. Bởi vì mặt trời cứ chiếu mãi vào cái đầu ngựa của tôi. Và mồ hôi đổ ra như tắm bên trong cái áo rét quyến rũ của tôi.
“Tớ sẽ chết vì đổ mồ hôi mất,” tôi nói.
Đó là lý do tôi phi nước kiệu đến chỗ một cái cây. Và tôi cởi hết mấy thứ đồ ra.
Đầu tiên tôi cởi cái áo rét quyến rũ của tôi. Rôi tôi cởi đôi găng tay lông mềm mại đen nhánh. Và tôi chất chúng thành một đống cẩn thận.
Sau đó, tôi lại phi nước đại để tìm các bạn ngựa của mình. Rồi chúng tôi chơi đùa và chơi đùa.
Loáng một cái, Cô đã thổi cái còi to tướng của mình.
Điều đó có nghĩa là hết giờ giải lao.
“ĐẾN ĐÂY Ạ!” Con Vàng hét lên.
“ĐẾN ĐÂY Ạ!” Con Đen hét lên.
“ĐẾN ĐÂY Ạ!” tôi hét lên.
Rồi tôi vội vàng đến chỗ cái cây để lấy lại đồ.
Mỗi tội biết sao không?
Tôi trông thấy một thứ cực kỳ khủng khiếp ở đó, thế đấy!
Và nó tên là Ô TRỜI ƠI!!! CÓ KẺ LẤY CẮP ĐÔI GĂNG CỦA TỚ RỒI!!!!!