5/05/2014

Soi

Nghỉ lễ năm nay có nhiều tâm trạng và vài thứ chới với trong sự lựa chọn nhưng quyết định là không hối tiếc, vì tất cả những điều mình làm là hợp lí.
Hôm nay chỉ ngồi soi lại vài chi tiết nhỏ nhỏ, để nghiệm lại những điều không nên làm mà tránh cho sau này thôi.
Đầu tiên là tâm trạng bỗng dưng vớ được phao cứu hộ khi lang thang surfing và tìm được một vài dòng blog của Hà Anh, cô người mẫu mà trong suy nghĩ của mình là người bản lĩnh, khó tính và hơi kiêu. Nhưng đọc rồi mới thấy là thích tính cách "trái đời" của cô này, có thể là hiện tại nó phù hợp với cái cảm giác tìm một điều gì đó boosting của mình cũng nên.
Lễ này được nghỉ lâu nhưng đã không về nhà, và kế hoạch đi nghỉ ngơi thì bể banh xác bóng. Ở nhà coi film, đọc sách, nghe nhạc, cảm thấy hơi chán đời và muốn bật tung hết sức để bứt phá. Nhìn chung lại là năm nay trời không thuận ý người cho lắm, "anh ấy" cố tạo ra thách thức cho cái số phận vốn dĩ chẳng mấy tươi đẹp của mình cho thêm phần âm u và kịch tính. Ôi, thì thôi, hè này làm một chuyến vi vu quê nhà, thăm em trai, ăn ghẹ ngàn sao, uống bia tươi, tắm biển, chơi đùa với cháu, thưởng thức ốc hút cay cháy họng, nhâm nhi ly nước mía mát rượi cả họng và thế là quên cái sự đời đau khổ. ka ka ka.
Điều sau cùng là sống vô tư đi cho bình yên thôi nào. Nói nghe rất hoành tráng nhưng thực ra là gạt bỏ suy nghĩ ưu tư, phiền muộn để đối đầu trực tiếp với thách thức, đừng chạy trốn nữa, nhào dzô thôi.

SG, 5/5/14

2/04/2014

random things worth thinking

1, "Time" will answer all your questions. If you've been waiting too long for his answers, don't blame on him as he knows that your problem hasn't come to time yet to see the result. He is too busy with other headache (much more compare to you) so he can't give you the complete answer. 
2. Feel lucky as today you are still breathing and live your life. Many persons don't even know how many minutes they have to stay with there beloved before dying. 
3. Like bee, human love sweetness. It doesn't mean you have to tell lies, just try to find another comfortable and pleasant words to say. :)
4. Love is a fight, not between anybody with anybody, but between your heart and your mind. 
5. "Goodbye" doesn't mean that i quit, just to say "wish you be happy and peace in mind". 

8/30/2013

CÁCH XỬ THẾ NGƯỜI XƯA



Xưa, có một chú học trò được dịp lên phố chơi. Nhằm ngày chợ phiên, một vụ mất cắp xảy ra tại quán trọ, chú học trò liền bị quan huyện bắt nhốt vì người ta ngờ chú là thủ phạm.
Sau khi trải qua những thủ tục tra hỏi phiền phức, quan huyện tìm ra thủ phạm chính, chú học trò được trắng án ra về.
Khi về làng, gặp lại vị thầy dạy học, chú nhỏ tức tưởi kể lại tự sự, bộc bạch nỗi hàm oan của mình.
Ông thầy im lặng nghe xong câu chuyện, nghiêm nghị ra lệnh đánh đệ tử mười roi phạt. Đương sự rất ngạc nhiên, nhưng không dám cãi lời thầy, riu ríu leo lên bộ phản nằm chờ trận đòn mà lòng hoang mang vô kể.
Các bạn chú thấy thế, ngạc nhiên thưa:
-          Thưa thầy, trò này vô tội sao lại bị đòn?
Ông thầy từ tốn giải thích:
-          Đành rằng nó vô tội, nhưng tại sao giữa phố chợ đông đảo chỉ mình nó bị tình nghi là kẻ cắp? Ta đánh đây là phạt cái tội nó có bộ vó của thằng ăn cắp để cho người ta nghi ngờ. Nếu nó không chỉnh đốn tư cách lại, ta e rằng nó sẽ bị hàm oan nhiều lần nữa.

8/21/2013

NHỮNG CÂU CHUYỆN PHẬT GIÁO - BA CÂU HỎI CỦA ĐỨC VUA


BA CÂU HỎI CỦA ĐỨC VUA
Thuở xưa, có một vị vua thuộc vào hàng minh quân, ngài thương dân như con đẻ, nhưng dù là minh quân, ngài vẫn không sao tránh được một ít lỗi lầm đáng tiếc.
Lúc tuổi đã cao, nhà vua nghĩ rằng giá mà thời niên thiếu, ngài được các bậc hiền tài chỉ dẫn cho ba điều thắc mắc sau đây thì có lẽ ngài sẽ tránh được rất nhiều khuyết điểm.Đó là những nghi vấn sau:
1.       Thời gian nào là quan trọng nhất của một công việc?
2.       Nhân vật nào cần chú ý nhất đối với ta?
3.       Công việc nào là tối quan trọng và khẩn thiết nhất?
Đức vua cho nêu ba câu hỏi trên trước hoàng thành, truyền rao khắp các thị trấn, làng mạc … và hứa sẽ trọng thưởng cho người nào có lời giải đáp khôn ngoan nhất. Bố cáo vừa được niêm yết thì các bậc hiền tài tuấn kiệt, thạc học minh triết lũ lượt kéo nhau về kinh thành, mỗi người đưa ra một ý kiến. Triều đình phải thành lập một ban giám khảo, các quan thị làng làm việc tận lực suốt hai tháng liền mới đúc kết các khuynh hướng thiên sai vạn biệt thành một vài trường phái nhất trí và dâng lên đức vua, vị chánh chủ khảo tối cao cả nước.
Đáp lại câu hỏi đầu tiên, có người bảo rằng: muốn biết thời gian nào là quant trọng nhất của một công việc, người ta phải thiết lập chương trình, kế hoạch, thời dụng biểu hẳn hoi. Xong, ta sẽ thực hành diễn tiến công việc theo những thời điểm quy định sẵn đó…
Nhưng ý kiến này liền bị nhà vua bác bỏ vì không có ai có thể tiên đoán được những điều sẽ xảy ra mà lập thành một khuôn mẫu sẵn, công việc đòi hỏi phải linh động mới được.
Có trường phái lại cho rằng một người không thể khôn ngoan hơn tập thể. Đức vua nên thành lập một nội các gồm nhiều đại biểu để soạn thảo kế hoạch trước khi thi hành và làm theo quyết định chung.
Một trường phái khác lại đề nghị đức vua cần thành lập một hội đồng tiên tri để xủ quẻ trước khi thực thi một công việc…
Như thế, đại để mọi người đồng ý với nhau rằng: Thời gian quan trọng nhất của một công việc là thời gian chuẩn bị, suy nghĩ về công việc ấy.
Về câu hỏi thứ hai, người ta càng bất đồng ý kiến với nhau: Thượng Đế, Đức vua, quan tể tướng, các giáo sĩ, bốc sư… được đề nghị là những nhân vật quan trọng nhất.
Câu hỏi thứ ba cũng được giải đáp trong một tình trạng tương tự - công việc nào phải được xem là quan trọng nhất – thưa: đó là việc nước, việc nhà, việc ăn, việc mặc, học hành, giao tế, tâm linh, hành chánh, kinh tế, quân sự hay tôn giáo… các đề mục đều được các khối óc khôn ngoan tinh tế nhất đề cập tới.
Và vị chánh chủ khảo tức là nhà vua ấy không chấp nhận câu giải đáp nào cả. Nhiều năm trôi qua, ba câu hỏi dần dần rơi vào quên lãng… Cho đến một hôm, nhà vua nghe đồn rằng trên đỉnh núi phủ nhiều mây nọ, có một đạo sĩ coi là bậc giác ngộ, nhưng vị chân tu này không bao giờ chịu hạ sơn để giao tiếp với các nhà quyền quí. Tiếng đồn về đạo sĩ khiến nhà vua chú ý và một hôm, ngài quyết định cải dạng thường dân đến tham vấn vị ẩn  tu.
Đến nơi, nhà vua gặp đạo sĩ đang cuốc đất. Vua vái chào và nêu lên ba câu hỏi. Đạo sĩ chỉ mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ nhà vua rồi tiếp tục công việc. Đã được báo trước về tánh khí lạ lùng của vị đạo sĩ , nhà vua không nản lòng, ngồi xuống một tảng đá chờ đợi. Hồi lâu, buồn tay, đức vua mời đạo sĩ nghỉ tay, trao cuốc cho nhà vua làm giúp. Nhiều giờ trôi qua, đức vua vẫn xới đất, còn đạo sĩ thì nhổ cỏ quanh quẩn bên lều tranh. Khi đôi tay vương giả bắt đầu chai phồng, đức vua ngừng cuốc nghỉ mệt giây lâu và nói với đạo sĩ:
-          Tôi từ xa lặn lội đến đây, cầu Thầy chỉ giáo cho ba điều nghi vấn. Nếu Thầy biết thì xin vui lòng chỉ dẫn cho. Bằng không cũng xin cho tôi biết để tôi trở về kẻo tối.
Đạo sĩ mỉm cười định nói câu gì đó, thì chợt cả hai người cùng nghe tiếng chân chạy dồn dập. Nhà tu bảo đức vua:
-          Bác xem ai đến kìa!
Nhà vua quay lại thì thấy một người vừa ngã quỵ xuống đất, toàn thân nhuộm máu. Hai người già không ai bảo ai, đều hối hả đến bên người bị nạn. Nạn nhân chỉ còn thở thoi thóp. Vua phụ lực với đạo sĩ băng bó các vết thương… Hai người im lặng làm việc cho đến lúc ngừng tay thì mặt trời đã lặn ở đỉnh núi bên kia. Đưa nạn nhân vào thảo am đặt người bệnh trên chiếc chõng tre độc nhất của  căn lều, họ chia nhau mấy củ khoai rừng luộc và vì quá mệt, đức vua ngả mình xuống nền đất thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi nhà vua giật mình thức giấc thì nắng đã nhuộm hồng chiếc thảo am, và chim rừng kêu rộn rã. Đức vua phải bàng hoàng hồi lâu, mới nhớ rõ mình đang ở đâu và làm gì… Đạo sĩ đã đi làm vườn, sau khi đặt một rổ khoai luộc bên cạnh ông khách. Trên chõng tre, nạn nhân đã hồi tỉnh và đang nhìn đức vua với cặp mắt long lanh. Đức vua đến bên người bệnh, đặt một bàn tay lên vầng trán nóng như lửa của anh ta và cất tiếng hỏi thăm bệnh tình… Nạn nhân bỗng òa lên khóc:
-          Xin bệ hạ tha tội cho ngu thần…
Vô cùng ngạc nhiên, đức vua hỏi:
-          Khanh là ai mà lại biết Trẫm?
-          Bệ hạ không biết thần đâu! Hạ thần chính là em trai của võ tướng Trần Đoàn, người bị bệ hạ giết oan trong mùa thu năm Tân Dậu. Thần đã thề trước linh cữu anh là sẽ giết bệ hạ để báo thù… Biết bệ hạ lên núi này, thần mai phục sẵn. Không ngờ, đợi đến tối mà bệ hạ vẫn chưa xuống núi, thần liền đi tìm… và bị trợt chân té xuống triền núi. Nếu không nhờ bệ hạ ra tay cứu chữa thì có lẽ thần đã mất mạng. Từ đây oan cừu xin giải hết… Thần cúi mong bệ hạ tha tội chết cho thần.
-          Câu chuyện đáng tiếc năm xưa đã làm ta hối tiếc không nguôi… Nhưng việc đã dĩ lỡ rồi Trẩm không biết tính sao. Bây giờ chẳng những Trẩm sẽ tha tội cho khanh  mà Trẩm còn phục hồi chức tước và chu cấp cho gia đình Trần Đoàn nữa. Khanh hãy yên tâm mà tịnh dưỡng đi.
Đức vua ra hiệu gọi vệ sĩ đến, cho khiêng nạn nhân xuống núi và vời ngự y chăm sóc vết thương. Sắp xếp đâu đó xong xuôi, vua đi tìm đạo sĩ. Nhà tu đang lúi húi trồng rau trên luống đất mới cuốc hôm qua. Đức vua ngỏ ý cáo từ và nhắc lại ba câu hỏi:
-          Xin đạo sĩ giải đáp cho.
Nhà tu mỉm cười:
-          Bần đạo đã trả lời cho bệ hạ rồi.
Đức vua ngạc nhiên:
-          Thưa, hồi nào đâu?
-          Ngay lúc bệ hạ vừa nêu câu hỏi.
-          !??
-          Này nhé, thời gian nào là thời gian quan trọng nhất, đó là lúc bệ hạ cuốc đất giúp bần đạo.Nếu thiếu khoảng thời gian này thì bệ hạ đã chết về tay anh chàng kia rồi nhé. Nhân vật quan trọng nhất chính là bần đạo đây, quan trọng đến mức bệ hạ phải trèo non lội suối đi tìm, có phải không? Và câu thứ ba: “Công việc nào cần thiết nhất?” – Thưa, đó là cuốc đất, việc mà hai chúng ta đã làm ngày hôm qua…
-          Rồi sau đó khi chàng thanh niên xuất hiện thì anh ta biến thành nhân vật quan trọng nhất, công việc cần thiết nhất là cấp cứu cho anh ta, và thời gian đó quan trọng nhất… Có phải thế không nào?
Nhà vua cúi đầu ngẫm nghĩ giây lâu, cất tiếng:
-          Thưa đạo sĩ, Trẩm đã hiểu. Thời gian quan trọng nhất là thời gian hiện tại. Nhân vật cần thiết nhất là người mà ta cần gặp gỡ trong hiện tại, và công việc khẩn thiết nhất, cũng là công việc trong hiện tại… Quá khứ là những điều đã qua vĩnh viễn, vị lai chỉ là những ảo tưởng mơ hồ… Chỉ có khoảnh khắc ngắn ngủi trong hiện tại là quí nhất mà thôi.
-          Những điều cần làm nhất là giúp đỡ những người chung quanh ngay trước mắt ta trong giây phút ngắn ngủi quí giá đó… Thưa, có phải thế không ạ?
Đạo sĩ mỉm cười, và nụ cười đó thay lời tống biệt, đưa nhà vua xuống núi, nơi mà triều đình và thần dân đang chờ đón ngài.

8/15/2013

NHỮNG CÂU CHUYỆN PHẬT GIÁO - TÂM NHÌN


TÂM NHÌN
Xưa có một vị Tỳ kheo, cất một cái am trên một sườn núi vắng vẻ để tu tập thiền định. Dưới chân núi là một con sông, có một con đò qua lại. Vị Tỳ kheo muốn hạ sơn hóa đạo phải đi qua chuyến đò ấy. Kẻ đưa đò là một bà lão trên 50 tuổi, còn khỏe mạnh.
Một hôm, khách qua sông ngạc nhiên thấy kẻ đưa đò không phải là bà lão nữa, mà là một thiếu nữ rất duyên dáng đẹp đẽ, dung nghi trang trọng, cử chỉ thanh cao. Hỏi ra mới hay rằng, người con gái ấy không biết người ở xứ nào, một ngày nọ, tới xin bà lão ở trọ và giúp bà một tay đưa khách qua sông. Thấy nàng xinh đẹp, lại đoan trang, bà lão vô cùng thương mến.
Từ đó, khách sang thăm thầy Tỳ kheo ngoạn cảnh mỗi ngày một đông. Có lẽ ai cũng thích qua đò để được ngắm dung nhan giai nhân và cái vẻ thướt tha mềm mại của tay ngà đưa mái chèo nhẹ trên mặt nước. Thầy Tỳ kheo thỉnh thoảng có việc phải hạ sơn, cũng qua đò. Nhưng có điều lạ, khi qua bên kia sông rồi, khách chỉ trả có một tiền, cô gái đòi thầy phải trả hai tiền. Vị Tỳ kheo ngạc nhiên hỏi vì sao lấy đắt hơn. Cô gái cười nói: Mọi người qua đò chỉ có qua đò thôi. Còn thầy, ngoài việc qua đò, thầy còn ngắm tôi nữa nên phải trả gấp đôi. Không lý cãi cọ lôi thôi với cô gái, vị Tỳ kheo đành phải chịu trả cho cô hai tiền.
Lần sau, có việc phải xuống núi. Vị Tỳ kheo bước xuống đò không dám nhìn cô gái mà úp mặt xuống lòng đó. Đến bến, mọi người lên trả tiền đò, đến lượt thầy, cô gái bắt trả gấp bốn lần. Thầy Tỳ kheo hỏi:  Lần trước, cô bảo tôi qua đò nhìn cô nên phải trả gấp hai, nay tôi không hề nhìn cô mà chỉ úp mặt xuống đò, tại sao cô đòi gấp bốn lần? Cô gái nói rất nghiêm trang: “Mấy lần trước, thầy chỉ dùng mắt dùng nơi mặt và bên ngoài của tôi. Hôm nay thầy dùng tâm và nhìn hết toàn thân bên trong của tôi nên phải trả gấp bốn lần”. Nghe xong, thầy Tỳ kheo phát lên cười và hình như có sở ngộ. Ngoảnh lại cô gái đò đã biến đi đâu mất. Từ đó, chỉ còn bà lão đưa khách sang sông.

8/12/2013

NHỮNG CÂU CHUYỆN PHẬT GIÁO - ĐỐI THOẠI THIỀN


ĐỐI THOẠI THIỀN

Các Thiền sư huấn luyện các Chú Tiểu tự diễn tả ý nghĩ của các chú. Hai ngôi đền Thiền, mỗi bên có một Chú Tiểu hầu cận. Một chú buổi sáng đi hái rau, gặp chú kia giữa đường.

Chú thứ nhất hỏi:

-          Anh đi mô rứa?

Chú kia đáp:

-          Ta đi mô bàn chân ta bước.

Câu trả lời làm chú thứ nhất rối óc, chú về cầu thầy trợ giúp. Thầy chú bảo: Sáng mai, khi con gặp anh bạn nhỏ của con, hãy hỏi hắn lại câu đó. Hắn sẽ trả lời câu đó, rồi con hỏi tiếp: “Giả như anh không có chân thì anh đi mô?” Hắn sẽ chịu ngay.

Sáng hôm sau khi hai chú gặp nhau. Chú thứ nhất hỏi:

-          Anh đi mô rứa?

Chú kia đáp:

-          Ta đi nơi mô gió thổi.

Câu trả lời này làm bù đầu chú thứ nhất, chú kia đã đánh bại cả bậc thầy chú. Ông thầy lại mớm ý: “Hãy hỏi hắn đi mô nếu không có gió?”

Ngày hôm sau, hai chú lại gặp nhau lần thứ ba. Chú thứ nhất hỏi:

-          Anh đi mô rứa?

Chú kia đáp:

-          Ta đang đi chợ mua rau.

8/07/2013

NHỮNG CÂU CHUYỆN PHẬT GIÁO - CON DAO TRONG TÂM


CON DAO TRONG TÂM

Ngày xưa ở thành Xá Vệ nước Ấn Độ , đức Phật đến hóa độ cho một gia đình kia, hai vợ chồng đều có tánh tham lam độc ác, không biết tôn trọng đạo đức. Ngài liền hóa một vị đạo nhân, mang bình bát đến khất thực. Lúc ấy người chồng đi vắng, người vợ ở nhà, thấy vị đạo nhân vào liền mắng chửi ầm lên. Vị đạo nhân hiền từ nói: Tôi là người tu hành, chỉ xin ăn mà tự sống. Lòng chỉ mong gia chủ cho bát cơm để đỡ lòng, cớ sao lại mắng chửi đôi đủ điều thậm tệ như vậy. Người vợ tức giận hết ngược lên, thì vừa người chồng về, trong tay sẵn cầm con dao bén, chẳng nói chẳng rằng, người chồng lặng lẽ xông tới, định chém vị đạo sĩ. Bỗng một bức thành bằng pha lê hiện lên, bao bọc người đạo sĩ, bức thành trong sáng, kiên cố, không có cửa, người chồng đến xô đập, đâm chém đủ cách cũng không sao chuyển được. Người chồng liền nói: Ông hãy mở mau cho tôi vào với. Vị đạo sĩ trả lời: Được, nhưng ông hãy quăng con dao bén đi đã. Người chồng tự nghĩ: Mình to lớn thế này, còn người đạo sĩ bé nhỏ thế kia, mình dùng hai tay không cũng đủ giết chết vị ấy trong giây lát. Nghĩ đoạn, liền quăng con dao bén đi xa, nhưng sao bức thành pha lê vẫn nguyên như cũ, người chồng tức giận hét lên: Tôi đã quăng con dao bén đi rồi sao ông không chịu mở cửa cho tôi vào. Vị đạo sĩ đáp: Không, tôi không có nói ông quăng con dao bén trong tay ông, tôi muốn ông quăng con dao bén trong tâm ông kia mà. Người chồng giật mình kinh sợ, nhận thấy vị đạo sĩ thấu hiểu tâm lý thầm kín của mình, nên đã bớt độc ác, cúi đầu lạy tạ, ăn năn hối lỗi. Bức thành pha lê kiên cố ấy bỗng biến mất, vị đạo sĩ hiện thành đức Phật, phóng muôn ánh hào quang chói sáng rực rỡ một phương trời, và ngay khi đó đức Phật thuyết pháp để hóa độ cho hai vợ chồng người ấy.